spot_img

Không đề

0 ơi o đã về trời

Vui buồn sướng khổ từ đây quên rồi

Nhớ khi xưa thuở đôi mươi

0 tôi đẹp nết đẹp người o ơi

Thế rồi cất bưởc theo người về

làng Thượng ích o tôi lấy chồng

Làm dâu cách một quảng đồng

Chồng đi bội đội o trông việc nhà

Thời chinh chiến bao nhiêu vất vả

0 vào ra quán xuyến mọi bề

Con đang nhỏ ,cha mẹ già

Mưu sinh nặng gánh chẳng hề kêu ca

Lo toan từ đó tới tới giờ

Trời cao chẳng phụ công người đảm đang

Giờ đây con cháu thảo hiền

Một cây cù mộc một sân quế hoè

Phong lưu phú quý ai bì

Vườn xuân một thuở tiếng thơm lâu dài

Tiếc thay đang buổi yên bình

Trời xanh lại gọi o về nơi xa

o ơi thương lắm o ơi

o đi cháu chẳng kịp lời hỏi thăm

Trời mây thăm thẳm từng không

Có nghe tiếng cháu gọi tìm o không

Long Thành giọt lệ ròng ròng

Tiễn đưa o tới cửu tuyền thiên thu

o đi thanh thản nha 0

Cháu con mãi nhớ tới 0 suốt đời 0 đi cháu có mấy lời

Thành tâm đưa tiễn tới người o quê

Âm dương cách biệt 0 ơi

Cúi đầu cháu lav tiễn 0 lên trời

Em gái ông Trần Trúc Ngân – Đời 13 – Phái Trần Đôn Loại mất tại Long Thành – Đồng Nai thì ông Trần Văn Quang – Đời 14 cùng phái là cháu con bác phía cánh ông Ngân đã xúc động làm nên bài thơ trên.

Tác giả: Ông Trần Văn Quang – Đời 14 – Phái Trần Đôn Loại

Related Articles

Stay Connected

0Thành viênThích
0Người theo dõiTheo dõi
21,900Người theo dõiĐăng Ký
- Advertisement -spot_img

Latest Articles